Phố lạnh rồi, ngơ ngác bước chân qua
Gió mùa tựa kẻ xa quê tràn về thương nhớ
Háo hức từng hơi thở
Hôn mỗi mặt người, ve vuốt nỗi mung lung..
Khắc khoải tím bầm trên những ngón tay đan
Cần một cái ôm từ phía sau thật chặt
Một ánh nhìn mang niềm tin vững chắc
Cho ngày lạnh – nhưng không lạnh được những thương yêu..
……………………………..
Trích ‘Phố lạnh rồi và môi biết tìm nhau’ – Thơ Lương Đình Khoa.

