Ngày se lạnh gió về khe khẽ
Chạm vai người thương nhớ ùa sang
Chiếc lá cuối bỗng rơi rất nhẹ
Thành tiếng mùa xưa vẫn dịu dàng
Cuộc đời có bao điều chợt mất
Như giấc mơ trôi khỏi bàn tay
Nhưng ở nơi có tình yêu chân thật
Tôi vẫn tin mùa sẽ tròn đầy
Nếu một sáng bỗng trời trở gió
Thấy bóng mình thấp thoáng trong sương
Hãy mỉm cười dẫu đời bão tố
Ta vẫn đi đến hết con đường…
(Bích Nga)
Ngày Se Lạnh
