Chuyến Tàu Hy Vọng

Chuyến tàu SE2, Sài Gòn đi Hà Nội..

Chiều hôm ấy tôi vội vàng từ biệt một số người bạn rồi về loay hoay xếp đồ vào vali, vai mang balo – tay kéo vali vội chào tạm biệt những người trong xóm trọ..tôi ra miền bắc!

Đó là một buổi chiều cuối năm – cũng vào cái ngày này tôi tạm biệt miền nam ra miền bắc với đầy hớn hỡ và mong chờ..giờ này một năm trước chắc tôi đang nằm trong cái khoan tàu ấm áp mơ màng thật nhiều những điều xa xăm – khi tôi là một chàng sinh viên mới tốt nghiệp..

Chiều đó, anh tôi chở xuống Ga Biên Hòa đón chuyến tàu ra Hà Nội, mặc nhiên tôi ra đi không nghĩ gì đến ngày về – cứ thế đi thật xa cái Sài Gòn ồn ào chật chội..cảm xúc tôi như đứa học sinh bắt đầu thành sinh viên tạm biệt quê hương để vào Sài Gòn ngày ấy – chờ đợi những điều mới mẻ sẽ đến với cuộc đời.

Vừa bước lên tàu, tôi gặp thằng bạn cùng nơi công tác đến Phú Thọ với tôi với vẻ mặt buồn bã và thật vọng, chỉ vội nói với tôi vài câu rồi vội bước xuống Ga, không ra miền bắc nữa vì gia đình không cho..vậy là đi Phú Thọ chỉ còn mình tôi..

Trong khoan tàu là bốn anh em cùng cơ quan ra bắc công tác, người về Hà Nội, đứa về Vĩnh Phúc, Yên Bái còn tôi về Phú Thọ..tấc cả chúng tôi điều không biết điểm đến đi đường nào, chỉ biết cứ đi rồi tính tiếp..Ngày ấy, miền bắc với tôi là một nơi nào đó xa xôi, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ra tận miền bắc làm việc..

Chuyến tàu Se2 chạy dài từ miền nam ra miền bắc, kéo dài đêm ngày hôm nay đến tận rạng sáng ngày hôm kia..

1601537_655714034471448_680583752_n
Tôi làm mặt ngầu 🙂 – trên chuyến tàu SE2, 30/12/2013

Còn nhớ đêm thứ hai trên tàu, buồn buồn tôi nằm viết những mơ màng – viết cả những hy vọng cho chuyến đi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết..tiếng gõ cửa của anh gác tàu đánh thức tôi dậy trong cơn mơ màng ngủ khi tàu đến Hà Nội lúc 4 giờ sáng. Tôi vùng mình tỉnh giấc trong cái lạnh buốc – vì ngủ quên nên không biết lạnh, cho đến khi tỉnh – chưa bao giờ tôi thấy lạnh như thế..từ khoan tàu chạy ra nhà vệ sinh để thay đồ mà bàn chân tôi run rẩy chạy, miệng xít xoa như cho tan cái lạnh..vậy đó, Hà Nội đón tôi với cái lạnh run người.

Buổi sáng đó, tôi gửi đồ ở Ga rồi dạo vòng Hồ Gươm cho biết..xong, đón xe về tới Phú Thọ đầu giờ chiều.

Một năm rồi, 4 chàng trai năm nào hớn hở ra bắc trên chuyến tàu ngày ấy giờ mỗi đứa mỗi phương trời – kẻ bắc người nam.

Một năm rồi trên chuyến tàu ngày ấy đầy hy vọng, giờ đây sao như tôi đã quên – vì những mệt mỏi.., có ai đó nói ‘khi bạn muốn bỏ cuộc, hãy nhớ đến lý do bạn muốn bắt đầu’..càng nghĩ, tôi càng phải cố gắng thật nhiều cho những đánh đổi..

Vậy là cũng tròn 1 năm ra bắc, tôi đang nhớ cảm xúc mình trên chuyến tàu ngày ấy – đang nghĩ về thời gian tới với hy vọng – của ngày hôm qua!

……………………..

Tp. Sơn La – 29/12/2014

-Truong Le-

Bình luận về bài viết này