Đã có những buổi chiều như thế
trong lòng không còn một chút gì của mạnh mẽ
ngoài…cô đơn!
Đã có những buổi chiều, chúng ta ngồi đó giữa ngày tháng ồn ào
bỗng sợ trong tim mình tắt đi một ánh lửa
bỗng sợ người mình đang yêu thương từ chối làm điểm tựa
bỗng sợ bước chân đã không còn thuộc về mình nữa
bỗng sợ mình thấy bình thường khi mình nghiệt ngã
như bao người?
Chúng ta ngồi đó, giữa những buổi chiều, tìm kiếm một niềm vui
khi không biết trong lòng hình hài của niềm vui giờ đã như thế nào để giữ lấy
mất mát thật nhiều hay hạnh phúc thật nhiều đều làm con người ta sợ hãi
sợ cuộc đời quá nhẫn tâm hay ưu ái
mình sẽ không thể bình yên?
Đã có những buổi chiều như thế
chúng ta chỉ đủ trí nhớ để biết mình đang ở đâu giữa những con đường…
……………………..
Trích “Đã có những buổi chiều như thế” – Thơ Nguyễn Phong Việt.

