Một thời dưới bến sông xưa
Một mình nội vẫn nắng mưa với đời
Đi tìm con cá con tôm
Cho kịp bữa chợ lưng khòm nội mang
Một thời thơ dại lang thang
Ra sông canh nội về trong nắng tàn
Ghe chèo đưa nội qua sông
Thế nào cũng có quà trong giỏ bà
Giờ về với bến sông quê
Nắng vàng đã tắt nhớ về nội tôi
Một thời tần tảo sớm hôm
Lửa hồng cháy đỏ nồi cơm nội chờ
Tuổi thơ qua tự bao giờ
Dòng sông quê vẫn lặng lờ trôi xa
Nội tôi giờ đã mất rồi
Nhà trên bếp dưới tường vôi câm buồn…
……….
<Quốc Phi, 01/09/2013>

