Sáng chủ nhật, tôi vội chạy qua mua ổ bánh mì gần nhà cho bạn, tiệm bánh mì ngày chủ nhật đông hơn bình thường tôi vẫn hay mua. Đứng đợi mất gần 5 phút, khi tới lượt mình tôi cầm bánh mì rồi bước qua anh thanh niên cũng đứng mua bánh mì – đúng lúc đó một cái vung tay vô mặt..
Tôi ôm mắt vì cảm thấy bất ổn, khi trấn tỉnh tôi mở mắt ra nhìn tay mình dính máu. Lúc đó tôi có phần hơi hoảng vì sợ máu chảy ra nhiều, anh thanh niên kia cũng nhìn ra được tôi đang chảy máu và phân trần bàn tay lỡ vung lên – đưa bàn tay lên tôi thấy trong tay có cầm chìa khoá xe..Đó là nguyên nhân làm nên vết xước.
Thật may mắn, là vì chưa vô mắt – chỉ còn cách 1 tí nữa thôi là mọi thứ sẽ đi xa hơn..có nghĩ, tôi cũng không dám nghĩ đến! Nhưng dù sao, tôi vẫn cảm thấy mình may mắn khi không nghiêm trọng..
Tôi không thể trách anh thanh niên kia vì anh ta vô thức vung tay lên. Tôi chỉ trách mình rằng không để tâm quan sát hơn khi bước đi..Khi lau vết máu trông rõ vết xước, tôi an tâm vì không vô mắt – lấy xe chạy đến tiệm thuốc…một sáng chủ nhật xui xẻo!
Bởi lẽ, cuộc sống chỉ cầu mong được bình an vô sự, sống bình yên là một niềm hạnh phúc và ý nghĩa giữa cuộc đời này. Nhưng đôi lúc, hoạ sẽ đến trong vô thức như cánh tay kia – và tôi ơi, làm sao để né tránh..?!
Saigon, 16.10.2022

