Chúng ta chưa bao giờ có cơ hội nói với nhau…

Chúng ta chưa bao giờ có cơ hội nói với nhau

Mình đã đau như thế nào…

Chỉ kịp quay lưng lúc vừa nói hết một câu chào

rồi từ đó mắt không còn ngoảnh lại

rồi từ đó biết trong lòng mình chỉ toàn nỗi sợ hãi

rồi từ đó bàn chân cứ đi mãi

vì sợ chỉ một giây phút dừng…

Mình sẽ vỡ oà với tất cả những nhớ thương

làm sao có thể…

thứ mình tin giờ không còn nữa

người mình yêu giờ tan như một hơi thở

cuộc đời mình vui bỗng hoá thành lặng lẽ

và mất đi…

Chúng ta chưa bao giờ có cơ hội nói với nhau

mình sẽ còn lại gì…

Trong những cơn mưa của sớm mai lạnh lẽo

thức dậy trong chăn và biết ngoài kia đang có bão

yêu thương một con người giống như mặc một chiếc áo

chỉ có mình là hiểu

vừa vặn hay chông chênh…

Sẽ có lúc nào đó chúng ta sực nhớ ra mình từng quên

một con người dạy cho mình yêu bản thân hơn tất cả

thứ gì thân quen một ngày kia nếu thành xa lạ

hãy cười như vốn đã

chưa từng có thì làm sao mất nhau…

Chúng ta thật sự đã rời xa như thế nào?


Thơ: Nguyễn Phong Việt

Bình luận về bài viết này