SA MÔN – NHÀ TU KHỔ HẠNH
BIẾT NHỊN ĐÓI, BIẾT SUY NGHĨ & BIẾT CHỜ ĐỢI
Chuyện kể Siddhartha – tên một Anh chàng được sinh ra cùng thời Đức Phật, thuộc tầng lớp trí thức ở Ấn Độ (Bà La Môn) đã cùng với người bạn của mình từ giã gia đình đi theo các Sa Môn – Nhà Tu Khổ Hạnh để học hỏi, tìm kiếm con đường giác ngộ. Nhưng một thời gian sau, Siddhartha nhận ra con đường Sa Môn không phải là con đường chính đạo để đi đến được giải thoát.
Bạn đọc tác phẩm này, có vài điều suy tư và tự hỏi:
=> Khi THIỀN ĐỊNH được ví như Kẻ đánh xe bò ngoài chợ đang SAY RƯỢU – trong trạng thái say xưa đó không còn đau khổ nữa, cơn say ấy chỉ là sự tạm bợ nhất thời vì khi tỉnh dậy mọi thứ trở lại như cũ. Thiền định cũng như vậy, không thể thoát ra khỏi vòng quay cuộc sống mà vẫn phải tiếp tục sống cuộc đời bình thường khi hết Thiền. Có thể hiểu rằng việc Tu tập khổ hạnh chỉ là một cuộc trốn chạy thực tại, là liều thuốc mê tạm thời tránh khỏi những khổ đau – vì biết học cách CHỊU ĐỰNG.
=> Từ bỏ Sa Môn, Siddhartha đến nghe thuyết pháp & có dịp gặp gỡ đối thoại với Đức Phật, nhưng Siddhartha nhận ra trong lời giảng của Đức Thế Tôn, không có dạy “khoảnh khắc Ngài giác ngộ”, chỉ xoay quanh vấn đề thoát khỏi khổ đau, về Tứ Diệu Đế & Bát Chánh Đạo.
=> Ba điều giá trị mà Siddhartha được học trong hành trình Sa Môn đó là: “Biết nhịn đói – Biết suy nghĩ – Biết chờ đợi”. cũng có thể hiểu như một loại “NĂNG LỰC” để vượt qua mọi cám dỗ, vất vả khó khăn, sống không quỵ luỵ hay luồn cúi trước bất kỳ ai. Nó cũng được nhấn mạnh rằng – Mọi người đều có thể ĐẠT ĐẾN MỤC ĐÍCH nếu như họ “biết nhịn đói, biết suy nghĩ và biết chờ đợi”.
Nhưng thật khó để tìm được ĐÍCH ĐẾN cho sự GIÁC NGỘ, ba điều ấy chỉ làm nền tảng, như một sự lựa chọn tốt chứ không phải là “giá trị cốt lõi” – khi cuộc sống vẫn cứ xoay quanh như một vòng lặp của mọi cám dỗ & khổ đau. Vòng lặp ấy như một hành trình luôn quay những vấn đề của:
“Tìm kiếm -> Nếm trải -> Thức tỉnh -> Trưởng thành”.
…………………
Ngồi viết linh tinh,
Saigon, 03/06/2024
-Truongle Zugi-
