Ngày Se Lạnh

‘Hãy mỉm cười dẫu đời bão tố
Ta vẫn đi đến hết con đường…

Tự Hát [Thơ]

Mùa thu nay sao bão giông nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh