Ngày Ngoại Mất..

Ảnh

Ngày Ngoại mất..

Ta nằm dài nhớ ngày ngoại ra đi
Bỏ lại sau lưng hai thằng cháu nhỏ
Sau bao năm tháng sống đời bên nhau
Ra đi như kiếp một con người….

Ngày ngoại mất ta nào nhìn mặt
Chỉ nghe chiều buồn họ xin tro
Hai thằng cháu nhỏ thì thầm bên đồng nọ
Ngoại mất rồi sẽ bỏ tro theo

Ngày ngoại mất ta nào khóc
Như biết rằng điều ấy sẽ đến thôi
Thương ngoại nằm đau tháng ngày nằm lại
Biết đâu chết rồi ngoại khỏe hơn

Ngoại mất rồi đã mất thật rồi
Mái nhà xưa của một thời thơ dại
Hôm nay đây sao quá đông người vậy
Ai cũng buồn thương xa mất một con người

Thằng cháu nhỏ vẫn đứng xa trông lại
Có dám một lần nhìn ngoại của nó đâu
Nó sợ….
Có gì phải sợ người ngoại hiền

Giữa đêm khuya vắng… trống đùng vang khắp xóm
Liệm xác thân quấn khăn tang
Màu trắng tang thương xa trông ấy
Nép ở góc tường hàng lệ rơi

Nó biết rằng từ nay không còn nhìn được
Gương mặt bà hằng nổi xót thương
Ai ai òa khóc như trẻ dại
Nó đây âm thầm mắt cay cay

Khép nắp quan tài kèn trống vang
Hai ngày hương khói nén hương tàn
Nó vẫn mơ màng bên tang trắng
Nghe hồi kinh tụng thấy mông lung

Sáng ấy đưa ngoại về núi ở
Ngang qua trường học bạn nó chờ
Hôm nay nghĩ học vì ngoại mất
Chắc cô giáo Đào sẽ biết mau

Tang đã về trưa nhà yên nghĩ
Chiều về thấy quán ngoại trống không
Quán xưa nuôi lớn hồn thơ dại
Nay bỗng buồn thiu với gió chiều

Ngày lại qua ngày đêm lại đêm
Sợ phải ngủ lại chỉ một mình
Ngoại mất đi rồi sao không nhớ
Lại sợ chính ngoại về lặng thinh

Chắc ngoại biết tính thằng cháu nhỏ
Về rồi thương lắm nhưng chẳng cho
Thấy bóng ngoại hiện về trong giấc ngủ
Mong cháu ngoại yên đủ giấc tròn..

………………………………

ngày Ngoại mất, là năm hai anh em tôi học lớp 5 – năm 2000!

Quốc Phi – 12/12/2012

2 Comments

  1. 2 bài thơ này của anh hai em đều rất hay và ý nghĩa, bà ngoại ở nơi vĩnh hằng chắc sẽ rất vui vì có 2 người cháu hiếu thảo và thương ngoại.

    Thích

Bình luận về bài viết này